Truyện Xu Hướng
Trang chủ > Căn Phòng Không Có Trên Bản Vẽ > Chương 4: KẺ Ở LẠI

Căn Phòng Không Có Trên Bản Vẽ

Tác giả: Viết bằng chân | Chương: 4 | Lượt xem: 3,743

Chương 4: KẺ Ở LẠI

Tôi không còn đếm ngày nữa.

Sau khi biết đến con số 49, việc đếm ngược trở thành một hình thức tra tấn. Mỗi sáng thức dậy, tôi đều biết mình đã tiến gần thêm một bước đến thứ đang chờ sẵn trong căn nhà này. Và tôi cũng biết rõ: dù tôi có đếm hay không, nó vẫn đến.

Căn nhà bắt đầu thay đổi.

Không phải thay đổi rõ rệt, mà là những lệch lạc rất nhỏ — nhỏ đến mức nếu không để ý, người ta sẽ nghĩ mình tưởng tượng. Tay nắm cửa phòng tôi mỗi sáng lạnh hơn một chút. Hành lang tầng hai dài ra một cách khó hiểu, như thể số bước chân tôi phải đi để tới cầu thang ngày càng nhiều hơn. Tiếng bước chân của chính tôi đôi lúc vang lên chậm hơn chuyển động của cơ thể, như có ai đó… đi sau một nhịp.

Và cánh cửa kho.

Tôi không còn chắc nó luôn ở đó nữa.

Có những lúc tôi nhìn lên cuối hành lang và không thấy gì ngoài bức tường trơn. Rồi khi tôi quay đi, nó lại xuất hiện, lặng lẽ, đúng vị trí cũ, như thể đang chờ tôi nhận ra.

Tôi bắt đầu nghe thấy tiếng nói vào ban ngày.

Không rõ ràng, không thành câu, nhưng đủ để tôi nhận ra: chúng không đến từ bên ngoài. Chúng đến từ trong đầu tôi. Hoặc từ sâu hơn — từ nơi tôi không muốn gọi tên.

Ngày thứ ba mươi mốt.

Tôi thức dậy với cảm giác có ai đó vừa rời khỏi phòng mình.

Không phải dấu hiệu quen thuộc như cửa mở hay tiếng bước chân. Chỉ là… không khí. Như khi có người đứng rất lâu trong phòng, rồi rời đi, để lại một khoảng trống lạnh.

Tôi ngồi dậy, nhìn quanh.

Không có gì.

Nhưng gương trong phòng… bị xoay lệch.

Tôi nhớ rất rõ tối qua tôi đã chỉnh nó thẳng. Giờ đây, nó hơi nghiêng, vừa đủ để phản chiếu góc giường thay vì cửa sổ.

Trong gương, tôi thấy mình đang ngồi trên giường.

Và sau lưng tôi…

Không có ai.

Nhưng tôi biết.

Nếu tôi đứng dậy và bước tới gần, tôi sẽ thấy.

Tôi không bước tới.

Buổi chiều, chủ nhà xuất hiện.

Lần đầu tiên kể từ ngày tôi chuyển đến, ông chủ động tìm tôi. Tôi đang ngồi ở phòng khách thì nghe thấy tiếng mở cửa. Ông bước vào, vẫn bộ quần áo cũ, gương mặt không đổi, nhưng ánh mắt thì khác.

Không còn né tránh.

Mà là… quan sát.

— Cậu ở được chứ? — ông hỏi.

— Được, — tôi đáp, giọng khàn. — Còn bao lâu nữa?

Ông nhìn tôi.

— Bao lâu cái gì?

— Bao lâu nữa thì… — tôi dừng lại — thì đủ?

Không gian im lặng.

Ông chủ nhà thở dài, ngồi xuống ghế đối diện tôi. Lần đầu tiên, ông nhìn thẳng vào tôi lâu như vậy.

— Cậu tìm được sổ rồi à?

Tôi siết chặt tay.

— Vậy là chú biết.

— Biết chứ. — Ông gật đầu. — Tôi từng tìm thấy chúng. Rồi tôi đặt lại chỗ cũ.

— Vì sao?

— Vì nếu không có chúng… — ông ngừng lại — người ở sau sẽ không kịp hiểu chuyện.

— Và nếu hiểu chuyện thì sao? — tôi hỏi. — Thoát được à?

Ông lắc đầu.

— Hiếm lắm.

Tôi cười khan.

— Vậy chú là gì trong chuyện này?

Ông nhìn xuống tay mình.

— Người giữ nhà.

— Đồng lõa?

— Người trông coi, — ông sửa lại. — Nhà cần người ở. Người ở cần nhà. Tôi chỉ giữ cho mọi thứ… tiếp diễn.

— Chú có biết bao nhiêu người đã—

— Đừng hỏi con số, — ông cắt lời. — Đếm không giúp cậu sống sót.

Tôi đứng bật dậy.

— Vậy giúp tôi cái gì?!

Ông ngẩng lên, ánh mắt bình thản đến tàn nhẫn.

— Chuẩn bị.

Đêm đó, căn nhà không chờ đến 3 giờ.

Mọi thứ bắt đầu ngay từ lúc tôi tắt đèn.

Tiếng thì thầm vang lên từ tường, từ sàn, từ trần. Không còn mơ hồ. Không còn đứt đoạn. Chúng gọi tên tôi, rõ ràng, đồng loạt, như một đám đông đã chờ rất lâu.

Tôi mở cửa phòng.

Hành lang sáng đèn.

Đèn huỳnh quang trắng toát, không chớp, không rè. Ánh sáng chiếu thẳng xuống sàn, kéo dài đến cuối hành lang, nơi cánh cửa kho đang mở toang.

Bên trong không tối.

Bên trong… là một căn phòng khác.

Rộng hơn mọi phòng trong nhà. Tường trắng, trơn nhẵn, không vết bẩn. Không cửa sổ. Trần cao đến mức tôi không nhìn thấy điểm kết thúc. Giữa phòng là một tấm gương lớn, cao chạm trần.

Và trước gương…

Là những người.

Họ đứng thành hàng, im lặng, quay lưng về phía tôi. Tôi nhận ra vài gương mặt từ những cuốn sổ. Người viết chữ gọn gàng. Người chữ nguệch ngoạc. Người ghi chép nghiên cứu.

Và ở cuối hàng…

Là tôi.

Hoặc đúng hơn — một phiên bản của tôi.

Anh ta quay lại, mỉm cười.

— Cậu đến rồi.

Tôi không thể cử động.

— Đừng sợ, — anh ta nói. — Tôi từng sợ như cậu. Lần đầu.

— Lần… đầu? — tôi thì thào.

— Ừ. — Anh ta gật đầu. — Lần này, cậu nhớ lâu hơn tôi tưởng.

— Đây là đâu?

— Phòng thứ sáu, — anh ta đáp. — Điểm neo. Nơi giữ lại những gì không thể mang theo.

Tôi nhìn quanh. Những người khác không cử động. Ánh mắt họ trống rỗng, như những bức tượng còn sót lại ý thức.

— Giữ cái gì?

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt dịu đi.

— Phần ở lại.

Tấm gương phía sau họ sáng lên. Trong gương, tôi thấy từng cảnh chớp qua: những ngày đầu tôi chuyển đến, đêm nghe tiếng kéo, khoảnh khắc đồng hồ dừng lại.

Rồi những cảnh khác.

Tôi… chuyển đi.

Tôi sống một cuộc đời khác.

Nhưng trong mọi cảnh đó, có một khoảng trống. Một cảm xúc không trọn vẹn. Một ký ức không hoàn chỉnh.

— Mỗi người rời khỏi đây, — anh ta nói — đều để lại một phần. Sợ hãi. Tội lỗi. Nhớ nhung. Những thứ không thể mang đi.

— Và phần đó… — tôi run giọng — trở thành các người?

— Trở thành chúng tôi. — Anh ta mỉm cười. — Người ở lại.

Tôi lắc đầu.

— Tôi không đồng ý.

— Không cần. — Anh ta bước sang một bên, nhường chỗ cho tôi nhìn thấy tấm gương. — Nhà cần cân bằng. Luôn cần.

— Vậy nếu tôi không ở lại thì sao?

— Thì người khác sẽ thế chỗ. — Anh ta đáp rất nhẹ. — Như mọi lần.

Tôi hiểu rồi.

Không có lối thoát.

Chỉ có chuyển giao.

03:17.

Thời gian dừng lại.

Anh ta đưa cho tôi lựa chọn cuối cùng:

— Cậu ở lại, — anh ta nói — để giữ cho người tiếp theo có cơ hội.

— Hoặc cậu đi, — anh ta tiếp — và để mọi thứ bắt đầu lại từ đầu, với một người khác.

— Nếu tôi ở lại… — tôi hỏi — thì tôi sẽ trở thành các anh?

— Không hẳn. — Anh ta lắc đầu. — Cậu sẽ trở thành tôi.

Tôi nhìn tấm gương.

Trong đó, tôi thấy mình đứng yên, mắt trống rỗng, miệng mỉm cười nhạt.

Tôi chợt nhớ đến câu cuối trong cuốn sổ:

“Nếu tôi biến mất, đừng tìm tôi. Tôi vẫn ở đây.”

Tôi bước lên một bước.

Rồi dừng lại.

— Nếu tôi đi… — tôi nói — thì các anh thì sao?

Không ai trả lời.

Anh ta chỉ nhìn tôi, rất lâu.

03:18.

Thời gian chuyển động trở lại.

Cánh cửa phòng thứ sáu bắt đầu khép lại.

— Quyết định đi, — anh ta nói. — Trước khi nhà tự chọn.

Tôi đưa tay ra.

Chạm vào mặt gương.

Lạnh buốt.

Và trong khoảnh khắc đó, tôi nhớ ra.

Khi tôi mở mắt, tôi đang đứng trong hành lang.

Cánh cửa kho đã đóng.

Ổ khóa nằm yên ở đó, cũ kỹ, xỉn màu.

Như chưa từng mở.

Trong gương cuối hành lang…

Chỉ có một mình tôi.

Nhưng tôi biết.

Ở đâu đó, phía sau bức tường này…

Có thêm một người nữa.

Và sáng hôm sau, tôi bắt đầu dọn đồ.
Chương 5 👉
Chương 3
Chương 5 👉
Popup Quảng cáo Đặc biệt