Từ sau đêm đó, tôi không còn cảm giác mình đang ở trong căn nhà này nữa.
Mà giống như… tôi đang bị đặt vào đây.
Cảm giác ấy mơ hồ, nhưng dai dẳng, bám lấy tôi ngay cả khi tôi bước ra khỏi nhà, đi trên con ngõ quen thuộc, hòa vào dòng người ngoài phố. Mọi thứ bên ngoài vẫn bình thường: xe cộ, tiếng rao, quán xá. Chỉ có tôi là khác đi. Như thể có một lớp gì đó mỏng, vô hình, đã phủ lên tôi kể từ lúc tôi nhìn thấy ánh sáng sau cánh cửa kho.
Tôi bắt đầu để ý những điều nhỏ nhặt.
Những thứ mà trước đây tôi sẽ bỏ qua.
Ví dụ như… thời gian.
Đồng hồ trong phòng tôi vẫn chạy, nhưng tôi không còn tin nó nữa. Có những lúc tôi chắc chắn mình chỉ ngồi xuống bàn làm việc chưa đến mười phút, nhưng khi ngẩng lên, đồng hồ đã nhảy sang hơn nửa tiếng. Ngược lại, có lúc tôi cảm giác đã trằn trọc hàng giờ, nhưng kim phút chỉ mới nhúc nhích một chút.
Tôi bắt đầu ghi lại.
Một cuốn sổ nhỏ, đặt trên bàn. Giờ ngủ. Giờ thức. Giờ nghe thấy tiếng động. Giờ nhìn đồng hồ.
Đêm nào cũng vậy.
Và càng ghi, tôi càng nhận ra một quy luật đáng sợ: mọi thứ bất thường đều xoay quanh khoảng từ 3:00 đến 3:17 sáng.
Khoảng thời gian đó, căn nhà như… tỉnh dậy.
Tôi quay lại bài báo đã đọc hôm trước.
Lần này, tôi tìm kỹ hơn.
Không chỉ tìm theo địa chỉ, mà tìm theo tên chủ nhà.
Phải mất gần hai tiếng lục lọi các diễn đàn cũ, những trang tin địa phương ít người truy cập, tôi mới thấy thêm manh mối. Một bài đăng từ gần mười lăm năm trước, trên một forum cũ kỹ, giao diện xấu đến mức trông như sắp sập.
Tiêu đề bài viết:
“Nhà thuê giá rẻ cuối ngõ X – có ai từng ở chưa?”
Người đăng hỏi rất đơn giản: căn nhà hai tầng, cuối ngõ, giá thuê rẻ bất thường, chủ nhà ít nói. Có ai biết gì không?
Phía dưới là vài bình luận rải rác.
Có người bảo không biết.
Có người nói nghe đồn nhà đó “không sạch”.
Và rồi tôi thấy một bình luận, được đăng cách đây hơn mười năm, tài khoản đã bị xóa:
“Tôi từng ở đó. Đừng ở quá lâu.”
Chỉ một câu.
Không giải thích.
Không trả lời thêm bất kỳ ai.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó rất lâu. Trong đầu tôi vang lên giọng thì thầm trong mơ: “Đến lượt rồi.”
Đến lượt ai?
Buổi chiều hôm đó, tôi quyết định lên gác xép.
Tôi nhớ rất rõ khi xem nhà, chủ nhà không nhắc đến gác xép. Nhưng khi tôi để ý trần tầng hai kỹ hơn, tôi thấy một ô trần có đường viền khác màu, như từng bị tháo ra rồi lắp lại.
Tôi kê ghế, đứng lên, đẩy nhẹ.
Tấm trần kêu “cạch” một tiếng nhỏ, rồi mở ra.
Một luồng mùi cũ kỹ phả xuống: mùi giấy ẩm, mùi gỗ lâu năm, mùi bụi bặm bị nhốt quá lâu trong bóng tối.
Tôi bật đèn pin điện thoại, leo lên.
Gác xép thấp, chỉ đủ để ngồi khom lưng. Không gian chật hẹp, trần nhà gần sát đầu. Ở đó có vài thùng carton cũ, một vali sờn da, và… một chồng sổ.
Tim tôi đập mạnh.
Tôi kéo chồng sổ ra, phủi bụi. Có bốn cuốn, bìa khác nhau, nét chữ khác nhau. Nhưng tất cả đều giống nhau ở một điểm: trang đầu tiên đều ghi ngày chuyển vào nhà.
Cuốn sổ thứ nhất, bìa xanh, chữ viết gọn gàng:
“Ngày 3 tháng 5.”
Cuốn thứ hai, bìa nâu, chữ hơi nguệch ngoạc:
“Ngày 12 tháng 9.”
Cuốn thứ ba, bìa đen, chữ nhỏ, dày đặc:
“Ngày 1 tháng 1.”
Cuốn thứ tư… không có bìa.
Chỉ là một tập giấy được ghim lại.
Tôi mở cuốn đầu tiên.
Ngày 3 tháng 5
Nhà rẻ, hơi cũ, nhưng yên tĩnh. Chủ nhà ít nói. Có một cánh cửa khóa ở cuối hành lang tầng hai. Không thấy ghi trong hợp đồng. Có lẽ là kho.
Tôi nuốt nước bọt.
Trang tiếp theo:
Đêm thứ 7. Nghe thấy tiếng động trên trần lúc 3 giờ sáng. Chuột chăng?
Trang tiếp:
Đêm thứ 14. Đồng hồ dừng lúc 3:17.
Tôi lật nhanh hơn.
Đêm thứ 21. Mơ thấy một căn phòng lạ. Trong gương không có mình.
Tay tôi run lên.
Đêm thứ 28. Nghe thấy họ gọi tên tôi.
Đêm thứ 35. Cánh cửa mở.
Đêm thứ 42. Tôi không chắc mình còn là tôi nữa.
Trang cuối cùng chỉ có một dòng chữ, viết rất mạnh tay, như đâm thủng cả giấy:
“ĐỪNG ĐỂ ĐỦ 49 NGÀY.”
Tôi buông cuốn sổ xuống, tim đập thình thịch.
49 ngày.
Tôi mở cuốn thứ hai.
Cuốn thứ hai ngắn hơn. Nét chữ run rẩy, càng về cuối càng méo mó.
Ngày 1 – Không sao cả.
Ngày 10 – Bắt đầu mơ.
Ngày 20 – Không còn phân biệt được mơ và tỉnh.
Ngày 30 – Thấy mình trong gương, nhưng nhìn không giống mình.
Ngày 40 – Họ bảo tôi sắp xong rồi.
Trang cuối bị xé một nửa, chỉ còn lại vài chữ:
“…nếu tôi biến mất, đừng tìm tôi. Tôi vẫn ở đây.”
Tôi không dám đọc cuốn thứ ba ngay.
Tôi sợ.
Nhưng tôi vẫn mở.
Cuốn thứ ba dày nhất.
Không phải nhật ký.
Mà giống như… ghi chép nghiên cứu.
Người viết liệt kê từng chi tiết của căn nhà, từng tiếng động, từng hiện tượng. Họ vẽ sơ đồ tầng hai.
Tôi nhìn sơ đồ.
Tầng hai được vẽ rất rõ: sáu phòng.
Căn phòng cuối được khoanh tròn, chú thích bằng chữ đỏ:
“PHÒNG THỨ SÁU – ĐIỂM NEO.”
Bên dưới là một dòng chữ:
“Nó không phải phòng. Nó là nơi giữ.”
Tôi lật trang.
“Nhà này không giết người.”
“Nó thay thế.”
“Mỗi người ở đủ lâu sẽ để lại một phần.”
“Phần đó cần chỗ chứa.”
“Phòng thứ sáu.”
Tôi cảm giác như có ai đó đứng ngay sau lưng mình. Tôi quay phắt lại.
Không có ai.
Nhưng không gian gác xép bỗng trở nên ngột ngạt, như thiếu không khí.
Tôi vội vàng leo xuống, đóng tấm trần lại, khóa cửa phòng.
Ngồi thụp xuống sàn, tôi mới nhận ra: hôm nay là ngày thứ 17 tôi ở đây.
Đêm đó, tôi không mơ.
Tôi thấy.
Tôi mở mắt lúc 3:16, không có lý do. Tôi nằm yên, nhìn trần nhà.
Và rồi, trần nhà… không còn là trần nhà nữa.
Nó mờ dần, như một lớp sương bị lau đi, để lộ một không gian khác phía trên. Tôi thấy những bóng người đứng sát nhau, im lặng. Mặt họ mờ nhòe, nhưng tôi cảm nhận được ánh mắt họ đang nhìn xuống.
Nhìn tôi.
Một giọng nói vang lên, không rõ từ đâu:
— Cậu nhớ ra chưa?
Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng không phát ra tiếng.
— Cậu từng ở đây rồi.
Một bóng người tách ra khỏi đám đông, tiến lại gần. Gương mặt họ dần rõ hơn.
Tôi chết lặng.
Đó là tôi.
Không phải giống.
Mà là tôi.
Nhưng ánh mắt trống rỗng, môi nhếch lên thành một nụ cười không cảm xúc.
— Lần này… — “tôi” trong trần nhà nói — cậu ở lâu hơn.
03:17.
Tất cả biến mất.
Tôi bật dậy, thở hổn hển. Trần nhà trở lại bình thường. Đèn ngủ vẫn bật. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Tôi nhìn vào gương trong phòng.
Phản chiếu vẫn là tôi.
Nhưng trong một khoảnh khắc rất ngắn…
Tôi thấy có ai đó đứng sau lưng mình.
Sáng hôm sau, tôi quyết định kiểm tra một thứ cuối cùng.
Danh sách người từng thuê nhà.
Tôi quay lại quán nước đầu ngõ.
Bà cụ vẫn ở đó.
— Bà ơi, — tôi nói, giọng khàn đi — những người từng ở căn nhà đó… bà có nhớ họ không?
Bà cụ nhìn tôi, rất lâu.
Rồi bà thở dài.
— Nhớ chứ.
— Bao nhiêu người ạ?
Bà cụ đếm chậm rãi bằng đầu ngón tay.
— Không nhiều. Nhưng cũng không ít.
— Họ… đi đâu rồi?
Bà cụ nhìn thẳng vào mắt tôi.
— Ở lại.
Tim tôi thắt lại.
— Ở… lại đâu ạ?
Bà cụ cúi đầu, giọng rất nhỏ:
— Ở chỗ cậu chưa vào.
Tôi rời quán nước, chân như không chạm đất.
Trong đầu tôi chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:
Nếu tất cả họ vẫn “ở đây”…
…thì ai đang sống thay cho họ bên ngoài?
Và tệ hơn nữa:
Tôi còn bao nhiêu ngày nữa?
Căn Phòng Không Có Trên Bản Vẽ
Tác giả: Viết bằng chân | Chương: 3 | Lượt xem: 3,741