Tôi rời khỏi căn nhà vào một buổi chiều không mưa.
Trời trong đến kỳ lạ. Nắng chiếu thẳng xuống con ngõ hẹp, soi rõ từng vết nứt trên bức tường cũ, từng mảng rêu bám lâu năm. Mọi thứ trông bình thường đến mức nếu không có những gì tôi đã trải qua, tôi sẽ nghĩ rằng mình chỉ vừa kết thúc một lần chuyển nhà mệt mỏi.
Chiếc vali kéo lăn trên nền gạch kêu lộc cộc. Âm thanh ấy quen thuộc. Quen đến mức khiến tôi khó chịu.
Tôi không quay đầu lại.
Tôi sợ nếu mình nhìn, căn nhà sẽ giữ tôi lại bằng một lý do rất nhỏ: một bóng đổ, một chuyển động trong gương cửa sổ, hoặc chỉ đơn giản là cảm giác “quên mất thứ gì đó”.
Nhưng tôi không quên.
Tôi nhớ quá rõ.
Cuộc sống sau đó… tiếp diễn.
Tôi chuyển sang một khu khác, đông người hơn, nhà mới sáng sủa, giá thuê cao hơn. Chủ nhà trẻ, nói nhiều, hàng xóm ồn ào. Ban đầu tôi thấy dễ chịu. Ồn ào chứng tỏ có người sống. Có tiếng động thật, không phải những thứ thì thầm vô hình.
Tôi ngủ lại được.
Không mơ.
Không thức lúc 3 giờ sáng.
Không nghe tiếng kéo trên trần.
Mọi thứ dần ổn.
Chỉ có một điều không trở lại: cảm giác trọn vẹn.
Tôi không thể giải thích. Tôi vẫn cười, vẫn nói chuyện, vẫn làm việc. Nhưng có những lúc, giữa một câu nói, tôi chợt quên mình đang định nói gì. Có những buổi sáng tôi thức dậy với cảm giác mình vừa bỏ lỡ một cuộc trò chuyện rất quan trọng — nhưng không nhớ là với ai.
Tôi tránh gương.
Không phải vì sợ thấy thứ gì đó khác.
Mà vì mỗi lần nhìn lâu, tôi có cảm giác như mình đang nhìn… một bản sao chưa hoàn chỉnh.
Như thể có ai đó từng đứng ở vị trí này rất lâu, và tôi chỉ là người thế chỗ.
Một tháng sau khi rời đi, tôi quay lại con ngõ cũ.
Không có lý do rõ ràng.
Chỉ là… một thói quen. Hoặc một lực kéo yếu ớt nhưng dai dẳng, như sợi chỉ mảnh buộc vào cổ tay, mỗi ngày kéo một chút.
Quán nước đầu ngõ vẫn ở đó.
Bà cụ vẫn ngồi, chiếc quạt nan vẫn đưa đều, như thể thời gian quanh bà trôi chậm hơn những nơi khác.
Bà nhìn thấy tôi, gật đầu.
— Cậu chuyển đi rồi à?
— Vâng.
— Tốt.
Chỉ một từ.
— Có người khác đến chưa ạ? — tôi hỏi.
Bà cụ quạt chậm lại.
— Sắp.
Tôi gật đầu. Không hỏi thêm.
Trước khi tôi rời đi, bà nói, rất nhỏ:
— Lần này… nhà yên lặng hơn.
Tôi không quay đầu lại để hỏi “vì sao”.
Tôi sợ mình biết câu trả lời.
Người thuê mới đến vào một buổi chiều mưa.
Giống tôi.
Cô ta còn trẻ. Khoảng hai mươi mấy tuổi. Đeo tai nghe, kéo vali, mắt dán vào điện thoại. Chiếc taxi dừng lại trước căn nhà cuối ngõ. Tài xế nhìn địa chỉ, rồi nhìn căn nhà, do dự một giây rất ngắn.
Cô ta không để ý.
Cánh cửa mở ra.
Chủ nhà bước ra đón, dáng người gầy, lưng hơi còng. Ông nói câu quen thuộc:
— Cô tới rồi à?
Giọng ông khàn, thấp.
Cô ta gật đầu, cười xã giao.
— Vâng ạ.
Họ bước vào.
Cánh cửa đóng lại.
Đêm đầu tiên, cô ta nghe thấy tiếng kéo.
Rất nhẹ.
Rất chậm.
Cô ta thức dậy, nhìn trần nhà, nhíu mày, rồi lẩm bẩm:
— Chuột à?
Cô ta quay sang nhìn điện thoại.
03:17.
Đúng lúc đó, tiếng kéo dừng lại.
Đồng hồ treo tường trong phòng cô ta đứng im một nhịp rất ngắn, rồi tiếp tục chạy.
“Tích… tắc…”
Cô ta không để ý.
Cô ta ngủ tiếp.
Ngày hôm sau, cô ta dọn dẹp nhà.
Đếm phòng.
Một.
Hai.
Ba.
Bốn.
Năm.
Rồi dừng lại.
— Ơ?
Cô ta nhìn cánh cửa nhỏ ở cuối hành lang tầng hai.
— Cửa này là gì nhỉ?
Chủ nhà đứng phía sau.
— Kho.
— Sao trong hợp đồng không thấy ghi ạ?
— Bản vẽ cũ rồi.
Cô ta “à” một tiếng, không hỏi thêm.
Ngày thứ bảy, cô ta mơ.
Một căn phòng trắng.
Một tấm gương lớn.
Trong gương không có cô ta.
Cô ta tỉnh dậy, tim đập nhanh, nhưng tự trấn an rằng đó chỉ là do căng thẳng.
Ngày thứ mười bốn, cô ta nghe thấy tiếng thì thầm gọi tên mình.
Ngày thứ hai mươi mốt, cô ta bắt đầu ghi chép.
Ngày thứ hai mươi tám, cô ta lên gác xép.
Ngày thứ ba mươi lăm, cô ta thấy ánh sáng sau cánh cửa.
Ngày thứ bốn mươi hai, cô ta đứng trước gương rất lâu.
Tôi không chứng kiến những điều đó.
Nhưng tôi biết.
Vì mỗi đêm, vào khoảng 3:17, tôi thức dậy không lý do.
Và trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa tỉnh và mơ, tôi thấy một hành lang quen thuộc.
Thấy cánh cửa nhỏ.
Và thấy… mình.
Không phải tôi bây giờ.
Mà là tôi, đứng trong một căn phòng trắng, phía sau tấm gương, nhìn ra.
Đôi khi, tôi thấy thêm một bóng người khác, đứng cạnh.
Họ còn mờ.
Chưa rõ mặt.
Chưa đứng yên.
Đêm thứ bốn mươi chín.
Cô ta đứng trước cánh cửa kho.
Ổ khóa lạnh.
Tiếng thì thầm gọi tên cô ta vang lên từ bên trong.
— Đến lượt rồi.
Cánh cửa mở ra.
Ánh sáng tràn ra hành lang.
Cô ta bước vào.
Sáng hôm sau, căn nhà yên tĩnh.
Chủ nhà đứng ở phòng khách, nhìn đồng hồ.
Kim giây chạy đều.
Ông gật đầu rất khẽ.
— Đủ rồi.
Buổi chiều hôm đó, ông treo biển cho thuê.
Giá rẻ.
Rẻ bất thường.
Một tuần sau, có người gọi điện hỏi thuê.
Giọng đàn ông.
Mệt mỏi.
Cần chỗ ở gấp.
Chủ nhà nói:
— Ừ. Còn phòng.
Ở một nơi khác, tôi đứng trước gương.
Nhìn rất lâu.
Trong gương, tôi thấy mình.
Và sau lưng tôi…
Có một khoảng trống.
Nhưng tôi biết, nếu nhìn lâu thêm một chút, nếu ánh sáng đủ yếu, nếu đêm đủ sâu…
Tôi sẽ thấy cánh cửa.
Và phía sau cánh cửa đó…
Có một căn phòng không có trong bản vẽ.
Vẫn đang chờ.
HẾT
Căn Phòng Không Có Trên Bản Vẽ
Tác giả: Viết bằng chân | Chương: 5 | Lượt xem: 3,744