Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của một căn phòng trọ tồi tàn. Trần Du nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục, thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Từng cơn ho…
Tôi tên Triệu Linh, cùng cô bạn thân mở một cửa hàng tang lễ nhỏ ở thành phố. Ban ngày chúng tôi bán vòng hoa, tiền vàng mã, quan tài giấy, buổi tối rảnh rỗi thì giao hàng.
Hôm …
Vào ngày thứ ba sau khi bị bắt lên núi, tôi đã có khả năng đọc được suy nghĩ.
Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn tôi một cách hằn học, như thể giây tiếp theo sẽ thốt ra từ gì đó tục tĩ…
Ngày thứ hai sau khi nghỉ hưu, tôi – Lâm Thúy Anh – nhận được tin con gái, Hạ Kiều, muốn đưa tôi đi du lịch. Trong lòng háo hức, tôi chuẩn bị vali, tưởng rằng mình sẽ được tận hưởn…
Crush của tôi cởi đồ trước mặt tôi.
Vai rộng, eo thon, chân dài miên man, cả người như tỏa ra ánh sáng.
Tôi ấm ức hỏi: “Đàn anh, anh ở trước mặt em cởi hết như vậy, không sợ …
Một buổi sáng mờ sương ở ngôi làng ven sông Giang Tử, dân làng phát hiện một xác chết trôi đứng thẳng, tóc xõa, mắt mở trừng trừng, trôi lững lờ mà không ngã.
Tin tức lan nhanh,…
Nếu phải miêu tả gia đình họ Trần của tôi, có lẽ chỉ cần một từ: rối rắm.
Gia phả nhà họ Trần kéo dài bốn đời, từ cụ nội tôi vốn là thầy đồ nổi tiếng trong vùng Giang Nam. Tổ tiên…