Tôi tên Triệu Linh, cùng cô bạn thân mở một cửa hàng tang lễ nhỏ ở thành phố. Ban ngày chúng tôi bán vòng hoa, tiền vàng mã, quan tài giấy, buổi tối rảnh rỗi thì giao hàng.
Hôm …
Tôi chuyển đến căn nhà này vào một buổi chiều mưa.
Mưa tháng bảy, không lớn, nhưng dai dẳng, kiểu mưa khiến người ta có cảm giác mọi thứ đều bị phủ lên một lớp mỏng mờ mịt, từ c…
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, rọi xuống tấm thảm trong phòng tân hôn, nhuộm một màu cam ấm áp. Nhưng không khí trong phòng lại lạnh đến ngột ngạt.
Lâm Tĩnh Vân đứng thẳng …
Vừa tròn một tháng sau sinh, tôi thử xuống giường đi lại, không ngờ một dòng chất lỏng ấm nóng chảy dọc theo ống quần, nhỏ tong tong xuống sàn nhà.
Mùi kh ,ai nồng nặc ấy lập tứ…
Đây là cái Tết đầu tiên sau khi bố tôi mất.
Mẹ tôi theo tập tục, dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết.
Vất vả chuẩn bị cả một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho hai mẹ con…
Anh ta từng nói với cô, “Tôi chỉ đùa thôi, ai bảo cô yêu thật làm gì?”
Câu nói ấy, cùng nụ cười khinh miệt của hắn, đã khắc vào tim cô như một lưỡi dao lạnh.
Ngày hắn đá cô đi,…
Thượng Hải thập niên 1930 – ánh đèn neon rực rỡ phủ kín những con phố phồn hoa, nhưng sau tấm rèm nhung đỏ của phòng trà “Hải Vân” lại ẩn giấu bao mảnh đời nổi trôi. Diệp Tình, ca …
Chồng tôi có một chiếc giường cổ tổ truyền, chuyển đi đâu cũng phải mang theo nó.
Gần đây mỗi khi tôi nằm trên đó ngủ, thì đêm nào cũng mơ thấy “mộng xuân”.
Có một chủ phòng …