Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Tôi là một ngôi sao tuyến 18.
Hôm xảy ra động đất, tôi đang cầm cái bát đựng đầy viên thả lẩu chạy xuống tầng bị người ta nhận ra.
Trong ngày hôm đó đã lên xu hướng tìm kiếm.…
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của một căn phòng trọ tồi tàn. Trần Du nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục, thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Từng cơn ho…
Khi tôi quay trở về năm 1975, đứa bé trong bụng tôi đã được ba tháng. Tôi không nói với ai, lặng lẽ bỏ bé, nhưng vẫn quấn bông quanh bụng mỗi ngày, giả vờ như con vẫn còn.
Chỉ v…
Ngày thứ hai sau khi nghỉ hưu, tôi – Lâm Thúy Anh – nhận được tin con gái, Hạ Kiều, muốn đưa tôi đi du lịch. Trong lòng háo hức, tôi chuẩn bị vali, tưởng rằng mình sẽ được tận hưởn…
Chiều cuối thu, thành phố Tô Châu khoác lên mình một làn sương mỏng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán ngô đồng lá đã ngả màu, rơi rớt lại vài hạt nắng cuối ngày trên những co…
Tiếng gà gáy xé toang màn đêm cuối cùng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu ở làng chài heo hút này. Trong căn nhà nhỏ áp sát bờ biển, Hạ Lâm trở mình ngồi dậy. Em không cần đồng hồ báo…
Đang làm thêm giờ, tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn.
“Có kẻ sát nhân đã thâm nhập vào toà nhà, xin đừng tự ý đi xuống tầng khi chưa được cho phép.”
Đồng nghiệp của tôi không xe…