Khi tôi quay trở về năm 1975, đứa bé trong bụng tôi đã được ba tháng. Tôi không nói với ai, lặng lẽ bỏ bé, nhưng vẫn quấn bông quanh bụng mỗi ngày, giả vờ như con vẫn còn.
Chỉ v…
Tôi bị ném vào vùng đất không người để tự sinh tự diệt.
Đêm đó, tôi gặp một bầy sói.
Chúng không ăn tôi, nhưng lại nói: “Chúng tôi thiếu một nữ hoàng, thủ lĩnh của chúng tôi …
Tiếng gà gáy xé toang màn đêm cuối cùng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu ở làng chài heo hút này. Trong căn nhà nhỏ áp sát bờ biển, Hạ Lâm trở mình ngồi dậy. Em không cần đồng hồ báo…
Anh ta từng nói với cô, “Tôi chỉ đùa thôi, ai bảo cô yêu thật làm gì?”
Câu nói ấy, cùng nụ cười khinh miệt của hắn, đã khắc vào tim cô như một lưỡi dao lạnh.
Ngày hắn đá cô đi,…
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, rọi xuống tấm thảm trong phòng tân hôn, nhuộm một màu cam ấm áp. Nhưng không khí trong phòng lại lạnh đến ngột ngạt.
Lâm Tĩnh Vân đứng thẳng …
Tôi chết. Phương Nga, em gái tôi cũng chết.
Chúng tôi chết trong một căn phòng trống không, trong tấm chăn rách nát, cơ thể gầy guộc vì làm việc cật lực. Bố mẹ, những người hiền…
Ngày thứ hai sau khi nghỉ hưu, tôi – Lâm Thúy Anh – nhận được tin con gái, Hạ Kiều, muốn đưa tôi đi du lịch. Trong lòng háo hức, tôi chuẩn bị vali, tưởng rằng mình sẽ được tận hưởn…