Giang Nam, một buổi sớm mưa bụi giăng mờ. Trong con hẻm nhỏ ven sông, hiệu thuốc Vân Gia mở cửa từ tinh mơ. Nữ y sĩ Vân Sơ – dung nhan thanh nhã, tính tình điềm tĩnh – lặng lẽ bắt …
Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Tôi chết. Phương Nga, em gái tôi cũng chết.
Chúng tôi chết trong một căn phòng trống không, trong tấm chăn rách nát, cơ thể gầy guộc vì làm việc cật lực. Bố mẹ, những người hiền…
Ngày đầu tiên nhận việc làm giáo viên, đã có học sinh lén nhắc tôi:
Đừng dây vào một nữ sinh tên là Hạ Diệu Y, cô ta có thế lực rất lớn sau lưng.
Thế nhưng trong buổi dạy côn…
Vừa tròn một tháng sau sinh, tôi thử xuống giường đi lại, không ngờ một dòng chất lỏng ấm nóng chảy dọc theo ống quần, nhỏ tong tong xuống sàn nhà.
Mùi kh ,ai nồng nặc ấy lập tứ…
Tôi muốn nuôi một con vẹt và gửi tin nhắn cho cửa hàng.
“Cho mình xem chim với?”
“? ? ?”
Tôi suy nghĩ rồi nhắn thêm một câu, “Mình thích chim lớn.”
Sau khi gửi tin nhắn…
Tôi bị ném vào vùng đất không người để tự sinh tự diệt.
Đêm đó, tôi gặp một bầy sói.
Chúng không ăn tôi, nhưng lại nói: “Chúng tôi thiếu một nữ hoàng, thủ lĩnh của chúng tôi …
Sau khi đạo quán đóng cửa, tôi đã mở một nhà ma.
Ma quỷ bên trong đều là do tôi tự mình bắt được.
Mãi cho đến ngày hôm nay.
Có một vị khách ôm chặt lấy NPC ma của tôi gào …