Đây là cái Tết đầu tiên sau khi bố tôi mất.
Mẹ tôi theo tập tục, dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết.
Vất vả chuẩn bị cả một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho hai mẹ con…
Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Sau khi đạo quán đóng cửa, tôi đã mở một nhà ma.
Ma quỷ bên trong đều là do tôi tự mình bắt được.
Mãi cho đến ngày hôm nay.
Có một vị khách ôm chặt lấy NPC ma của tôi gào …
Vào ngày thứ ba sau khi bị bắt lên núi, tôi đã có khả năng đọc được suy nghĩ.
Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn tôi một cách hằn học, như thể giây tiếp theo sẽ thốt ra từ gì đó tục tĩ…
Những năm thiên kim Kinh Khuyên đi lạc, chúng tôi đã nương tựa nhau mà sống ở một vùng quê hẻo lánh.
Sau này nhà đại gia tìm tới, nhận cô ta về, cũng nhận nuôi tôi luôn.
Tôi cho …
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của một căn phòng trọ tồi tàn. Trần Du nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục, thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Từng cơn ho…
Ngày thứ hai sau khi nghỉ hưu, tôi – Lâm Thúy Anh – nhận được tin con gái, Hạ Kiều, muốn đưa tôi đi du lịch. Trong lòng háo hức, tôi chuẩn bị vali, tưởng rằng mình sẽ được tận hưởn…