Đây là cái Tết đầu tiên sau khi bố tôi mất.
Mẹ tôi theo tập tục, dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết.
Vất vả chuẩn bị cả một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho hai mẹ con…
Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Tôi chết. Phương Nga, em gái tôi cũng chết.
Chúng tôi chết trong một căn phòng trống không, trong tấm chăn rách nát, cơ thể gầy guộc vì làm việc cật lực. Bố mẹ, những người hiền…
Buổi sáng hôm ấy, mặt trời vừa lên, ánh nắng đầu ngày dịu dàng xuyên qua khung cửa kính của căn hộ nhỏ trên tầng 10.
Lâm An bật dậy như cái lò xo khi tiếng chuông báo thức vang …
Anh ta từng nói với cô, “Tôi chỉ đùa thôi, ai bảo cô yêu thật làm gì?”
Câu nói ấy, cùng nụ cười khinh miệt của hắn, đã khắc vào tim cô như một lưỡi dao lạnh.
Ngày hắn đá cô đi,…
Tôi là một ngôi sao tuyến 18.
Hôm xảy ra động đất, tôi đang cầm cái bát đựng đầy viên thả lẩu chạy xuống tầng bị người ta nhận ra.
Trong ngày hôm đó đã lên xu hướng tìm kiếm.…
Cô em chồng bỗng nhiên mang bầu khi chưa có gia đình, nhưng sống chết cũng không chịu nói ra người đàn ông đó là ai, chỉ vừa khóc vừa nói, nhất định phải sinh đứa trẻ.
Mẹ chồng …
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, rọi xuống tấm thảm trong phòng tân hôn, nhuộm một màu cam ấm áp. Nhưng không khí trong phòng lại lạnh đến ngột ngạt.
Lâm Tĩnh Vân đứng thẳng …