Buổi sáng hôm ấy, mặt trời vừa lên, ánh nắng đầu ngày dịu dàng xuyên qua khung cửa kính của căn hộ nhỏ trên tầng 10.
Lâm An bật dậy như cái lò xo khi tiếng chuông báo thức vang …
Tôi chuyển đến căn nhà này vào một buổi chiều mưa.
Mưa tháng bảy, không lớn, nhưng dai dẳng, kiểu mưa khiến người ta có cảm giác mọi thứ đều bị phủ lên một lớp mỏng mờ mịt, từ c…
Nếu phải miêu tả gia đình họ Trần của tôi, có lẽ chỉ cần một từ: rối rắm.
Gia phả nhà họ Trần kéo dài bốn đời, từ cụ nội tôi vốn là thầy đồ nổi tiếng trong vùng Giang Nam. Tổ tiên…
Chồng tôi có một chiếc giường cổ tổ truyền, chuyển đi đâu cũng phải mang theo nó.
Gần đây mỗi khi tôi nằm trên đó ngủ, thì đêm nào cũng mơ thấy “mộng xuân”.
Có một chủ phòng …
Vào ngày thứ ba sau khi bị bắt lên núi, tôi đã có khả năng đọc được suy nghĩ.
Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn tôi một cách hằn học, như thể giây tiếp theo sẽ thốt ra từ gì đó tục tĩ…
Tôi chết. Phương Nga, em gái tôi cũng chết.
Chúng tôi chết trong một căn phòng trống không, trong tấm chăn rách nát, cơ thể gầy guộc vì làm việc cật lực. Bố mẹ, những người hiền…
Đêm Thượng Hải.
Cả thành phố như nuốt chửng trong thứ ánh sáng mờ bạc của hàng ngàn biển quảng cáo. Dòng xe hối hả vẫn lao đi, nhưng ở một góc khuất nơi quận Dương Phố, khu chun…