Khi tôi quay trở về năm 1975, đứa bé trong bụng tôi đã được ba tháng. Tôi không nói với ai, lặng lẽ bỏ bé, nhưng vẫn quấn bông quanh bụng mỗi ngày, giả vờ như con vẫn còn.
Chỉ v…
Anh ta từng nói với cô, “Tôi chỉ đùa thôi, ai bảo cô yêu thật làm gì?”
Câu nói ấy, cùng nụ cười khinh miệt của hắn, đã khắc vào tim cô như một lưỡi dao lạnh.
Ngày hắn đá cô đi,…
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của một căn phòng trọ tồi tàn. Trần Du nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục, thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Từng cơn ho…
Ngày thứ hai sau khi nghỉ hưu, tôi – Lâm Thúy Anh – nhận được tin con gái, Hạ Kiều, muốn đưa tôi đi du lịch. Trong lòng háo hức, tôi chuẩn bị vali, tưởng rằng mình sẽ được tận hưởn…
Chiều cuối thu, thành phố Tô Châu khoác lên mình một làn sương mỏng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán ngô đồng lá đã ngả màu, rơi rớt lại vài hạt nắng cuối ngày trên những co…
Tôi là con gái ngoài giá thú.
Nhưng tôi không cần ai thương hại tôi cả.
Dù mẹ tôi không danh không phận, nhưng bố tôi lại là một ông trùm kinh doanh.
Trước khi tốt nghiệp …
Đây là cái Tết đầu tiên sau khi bố tôi mất.
Mẹ tôi theo tập tục, dẫn tôi về nhà bà nội ăn Tết.
Vất vả chuẩn bị cả một mâm cơm tất niên, vậy mà bà nội lại không cho hai mẹ con…
Vừa mới huấn luyện quân sự xong, tôi mang gương mặt đen như than chuẩn bị vượt tường, vô tình đụng phải cảnh tỏ tình.
Phía dưới bức tường, đàn chị Chu Tranh ngày thường lạnh lùn…