Đang làm thêm giờ, tôi bất ngờ nhận được một tin nhắn.
“Có kẻ sát nhân đã thâm nhập vào toà nhà, xin đừng tự ý đi xuống tầng khi chưa được cho phép.”
Đồng nghiệp của tôi không xe…
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của một căn phòng trọ tồi tàn. Trần Du nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục, thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Từng cơn ho…
Khi tôi quay trở về năm 1975, đứa bé trong bụng tôi đã được ba tháng. Tôi không nói với ai, lặng lẽ bỏ bé, nhưng vẫn quấn bông quanh bụng mỗi ngày, giả vờ như con vẫn còn.
Chỉ v…
Vào ngày thứ ba sau khi bị bắt lên núi, tôi đã có khả năng đọc được suy nghĩ.
Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn tôi một cách hằn học, như thể giây tiếp theo sẽ thốt ra từ gì đó tục tĩ…
Thượng Hải về đêm không bao giờ thực sự ngủ yên. Dưới tầng căn hộ cao cấp nơi Tô Vịnh đang sống, ánh đèn xe cộ vẫn hối hả chảy thành những dòng sáng lấp lánh. Cô đứng trước cửa kín…
Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Ngày đầu tiên nhận việc làm giáo viên, đã có học sinh lén nhắc tôi:
Đừng dây vào một nữ sinh tên là Hạ Diệu Y, cô ta có thế lực rất lớn sau lưng.
Thế nhưng trong buổi dạy côn…