Năm lớp 12, ba mẹ ép tôi dựa vào kỹ thuật xem bói mà bà nội truyền lại để kiếm tiền.
Tôi bịa chuyện lừa họ đầu tư, gửi tôi vào học trường quý tộc: “Tiền kiếm được chia 2 – 8 nhé!”…
Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hòa lẫn với mùi ẩm mốc của một căn phòng trọ tồi tàn. Trần Du nằm co quắp trên chiếc giường gỗ mục, thân thể gầy guộc chỉ còn da bọc xương. Từng cơn ho…
Người chồng kết hôn chớp nhoáng 3 tháng về nước, ném cho tôi cái địa chỉ bảo tôi đi dự tiệc cùng anh ta.
Tôi ăn diện một phen, xách túi đi dự tiệc.
Nguy nga lộng lẫy.
Đúng…
Thượng Hải thập niên 1930 – ánh đèn neon rực rỡ phủ kín những con phố phồn hoa, nhưng sau tấm rèm nhung đỏ của phòng trà “Hải Vân” lại ẩn giấu bao mảnh đời nổi trôi. Diệp Tình, ca …
Vào ngày thứ ba sau khi bị bắt lên núi, tôi đã có khả năng đọc được suy nghĩ.
Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn tôi một cách hằn học, như thể giây tiếp theo sẽ thốt ra từ gì đó tục tĩ…
Tôi tên Triệu Linh, cùng cô bạn thân mở một cửa hàng tang lễ nhỏ ở thành phố. Ban ngày chúng tôi bán vòng hoa, tiền vàng mã, quan tài giấy, buổi tối rảnh rỗi thì giao hàng.
Hôm …