Những năm thiên kim Kinh Khuyên đi lạc, chúng tôi đã nương tựa nhau mà sống ở một vùng quê hẻo lánh.
Sau này nhà đại gia tìm tới, nhận cô ta về, cũng nhận nuôi tôi luôn.
Tôi cho …
Ánh đèn neon của thành phố chưa bao giờ thực sự tắt. Ngay cả khi đêm đã khuya, những ánh sáng xanh đỏ từ các tòa nhà chọc trời vẫn hắt lên bầu trời một màu u ám, như một lời nhắc n…
Khi tôi quay trở về năm 1975, đứa bé trong bụng tôi đã được ba tháng. Tôi không nói với ai, lặng lẽ bỏ bé, nhưng vẫn quấn bông quanh bụng mỗi ngày, giả vờ như con vẫn còn.
Chỉ v…
Chiều cuối thu, thành phố Tô Châu khoác lên mình một làn sương mỏng, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán ngô đồng lá đã ngả màu, rơi rớt lại vài hạt nắng cuối ngày trên những co…
Thượng Hải thập niên 1930 – ánh đèn neon rực rỡ phủ kín những con phố phồn hoa, nhưng sau tấm rèm nhung đỏ của phòng trà “Hải Vân” lại ẩn giấu bao mảnh đời nổi trôi. Diệp Tình, ca …
Chồng tôi có một chiếc giường cổ tổ truyền, chuyển đi đâu cũng phải mang theo nó.
Gần đây mỗi khi tôi nằm trên đó ngủ, thì đêm nào cũng mơ thấy “mộng xuân”.
Có một chủ phòng …
Anh trai tôi c.ư.ỡ.n.g h.i.ế.p một cô gái cùng làng, chẳng mấy chốc cô gái đó trở thành chị dâu tôi.
Mẹ tôi rất vui, vì tiền sính lễ chỉ tốn mười lăm nghìn, thế là cưới được một…